30 October 2016

Nếu được lựa chọn lại, em có còn chọn anh? (P1)

Chúng tôi đến với nhau không phải vì tình yêu mà bởi vì tôi đã dùng mọi thủ đoạn để cưới được cô ấy. Đã không ít lần tôi cảm thấy mình rất có lỗi với Minh An, nhưng cô ấy chưa bao giờ trách tôi.


Tôi – 31 tuổi, một giám đốc doanh nghiệp. Đã cưới vợ được 5 năm và có hai cô công chúa nhỏ vô cùng xinh xắn. Tôi là niềm mơ của biết bao đàn ông khác vì tôi có vợ đẹp, con xinh và điều kiện kinh tế đầy đủ.

Minh An là vợ tôi. Cô ấy kém tôi 2 tuổi và vô cùng xinh đẹp.

Chúng tôi đến với nhau không phải vì tình yêu mà bởi vì tôi đã dùng mọi thủ đoạn để cưới được cô ấy. Đã không ít lần tôi cảm thấy mình rất có lỗi với Minh An, nhưng cố ấy chưa bao giờ trách tôi.
Lần đầu đầu gặp cô ấy

Chúng tôi học chung nhau cùng trường đại học. Vẻ ngoài của An khiến tôi không thể nào rời mắt và tôi yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngày ấy gia đình tôi là một gia đình giàu có, tôi thường xuyên đi ô tô đến trường. Cùng với vẻ ngoài điển trai, tôi biết có rất nhiều cô gái mơ ước được trở thành bạn gái của tôi. Nhưng tôi nhất định phải yêu được An…

Tôi bắt đầu tấn công em dữ dội. Từ việc tặng quà đắt điền, tặng hoa, rủ em đi ăn ở những nhà hàng sang trọng, em đều từ chối. Tôi vẫn nhớ ngày tôi bỏ ra một số tiền để thuê người xếp hàng nghìn bông hồng trái tim trước cổng trường, khẩu hiệu ghi đầy tên em để tỏ tình. Vậy mà em vẫn lạnh lùng từ chối. Em nói em đã có người yêu và mong tôi đừng làm khó em nữa. Tôi như một kẻ bại trận, mất hồn vào những ngày sau đó.

Bạn trai Minh An cũng là anh chàng học cùng trường. Mặt mũi khôi ngô, sáng sủa, tên là Nam. Tuy nhiên điều kiện của Nam chẳng bằng một phần của tôi. Có lần tình cơ tôi nhìn thất Nam đèo Minh An trên chiếc xe đạp cà tàng, rẽ vào một quán ăn nhỏ. Lúc đó tôi đã nhếch mép cười khinh bỉ và cho rằng em là một cô gái ngu ngốc khi yêu một chàng sinh viên nghèo. Nếu xinh đẹp như em, em hoàn toàn có quyền lựa chọn yêu tôi để đi xe xịn và ăn những món ngon.



Đột nhiên tôi cảm thấy lòng tự trọng của tôi đã bị Minh An dẫm đạp lên. Tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ chẳng cần đến em nữa, có rất nhiều cô gái chân dài đang chờ đợi tôi…

Tôi chìm vào những cuộc vui để mong quên đi được Minh An. Nhưng tôi nhầm rồi, tôi chẳng tìm thấy ai giống Minh An cả, từ nụ cười, giọng nói, chẳng cô gái nào khiến trái tim tôi thổn thức mỗi khi ở bên.

Xem thêm:

Cơ hội của tôi…

Nhưng có lẽ ông trời như hiểu lòng tôi, đã tạo cơ hội để tôi đến gần Minh An hơn…

Tôi nhớ chiều ngày hôm đó mưa to tầm tã, mưa như trút nước, tôi thấy em đững trú mưa ở trạm xe buýt dưới cổng trường, vẻ mặt nôn nóng chờ đợi. Chắc có lẽ em nhớ xe buýt và đang đơi chuyến xe sau. Nhìn em rất đang thương, vì long tự trọng hôm trước tôi đã định đánh xe đi, nhưng tôi nghĩ biết đâu đó lại là cơ hội của toi, chỉ một lần cơ hội cuối cùng để có được tình cảm của em. Tôi đi xe chậm chậm đến chạm xe buýt, mở cứa kính ô tô và hỏi Minh An:

Em lỡ xe à?

Minh An không đáp, chỉ nhẹ ngàng gật đầu. Tôi tiếp tục hỏi:

Bạn trai em đâu? Sao không đón em?

Lát anh ấy sẽ qua đón em

Muộn rồi, nhà em ở đâu để anh đưa về

Anh về trước đi. Anh Nam sẽ đón e bây giờ, anh ấy đã hứa rồi. Em cảm ơn ý tốt của anh

Tôi thuyết phục Minh An mãi mà cô ấy nhất định từ chối. Tôi không có tính kiên nhẫn, nhưng tôi không hiểu sao khi đứng trước Minh An, sức chịu đựng của tôi lạ tốt như vậy. Tôi lo khi tôi đi, người yêu em không đón thì em sẽ phải làm thế nào?

Bây giờ, chúng mình chờ thêm một lúc nữa, nếu người yêu em không đến thì anh sẽ đưa em về được không?

Cách của tôi quá hoàn hảo khiến em không thể từ chối thêm được nữa. Em nhẹ ngàng gật đầu và nhìn tôi ánh mắt cảm kích.

Trong khoảng thời gian chờ đợi, tôi vừa lo lắng, vừa sốt ruột. Tôi chỉ lo lỡ Nam đến thì tôi không còn cơ hội đưa Minh An về. Nửa tiếng trôi qua vẫn không thấy bóng dáng của Nam đâu, trời vẫn mưa rất to, tôi liền giục Minh An lên xe để tôi đưa về. Em bước lên xe mà vẫn ngoái mắt nhìn về hướng ngược lại, em vẫn mong chờ bóng dáng của người yêu. Tôi thấu nhói trong lòng cảm giác ghen tuông vô cớ với Nam. Lên xe hỏi thì mới biết em muốn ra bến xe để đón Mẹ lên khám bệnh.

Tôi cho xe chạy nhanh trên đường ra bến xe đón Mẹ em. Lần đầu tiên ngồi gần em, tôi thấy tim mình đập rộn ràng và thấy ngày hôm nay sao mà đẹp đến thế…

Còn tiếp…

No comments:

Post a Comment