Dù biết chồng cặp bồ, nhưng vì vẫn còn thương anh nên tôi đã kìm nén lòng mình để đến viện chăm chồng. Nhưng anh đã không hối lỗi mà còn đuổi tôi về.
Đi hay ở…?
Chồng tôi nằm viện và đi nhà nghỉ với nhân tình nhưng lại nói dối với những người cùng phòng ả nhân tình đó là vợ mình. Khi bố mẹ tôi đến viện được những người cùng phòng cho biết anh ta đi nhà nghỉ với vợ. Lúc này bố mẹ tôi vô cùng uất ức, đau khổ và thương con gái.
Mẹ tôi đã ngã khuỵu và khóc thét lên ngay tại bệnh viện, vì tức quá không thể kiềm chế được mẹ tôi đã đến giường anh ta nằm vất hết đồ đạc của anh ta. Những người trong bệnh viện lúc này cũng mới hiểu rằng chồng tôi cập bồ và lừa dối mọi người.
Xem thêm:
- Căng da mặt tối thiểu ở đâu tốt
- Phẫu thuật thẩm mỹ nâng ngực làm đẹp ngực nhanh chóng
Sau đó bố mẹ tôi lại kiềm chế và xếp đồ đạc lại cho chồng tôi rồi đi về. Dù biết báo tin chồng tôi ngoại tình tôi sẽ rất đau khổ nhưng để tôi có một người chồng như vậy bố mẹ tôi còn thương tôi hơn. Bố mẹ tôi đã báo tin cho tôi biết về chồng mình và cho phép tôi bỏ chồng nếu không chịu đựng được.
Biết chồng ngoại tình tôi rất sốc và choáng váng. Sau đó tôi chấn tĩnh lại vì tôi còn phải ẵm con nhưng dường như tôi không thể khóc được, tôi thấy buồn cười, tôi buồn cười vì tất cả tình yêu mà tôi dành cho chồng, tôi đã đặt hết niềm tin vào chồng, tôi buồn cười vì sau chúng tôi đã vượt qua rất nhiều khó khăn để đến với nhau.
Vậy mà giờ đây, khi tôi đang gồng mình thay chồng chăm lo co đứa con trai bé bỏng thì chồng tôi lại ngoại tình. Tôi thật sự không biết phải làm như thế nào, tôi cũng không biết có nên nói với bố mẹ chồng hay không, tôi cũng không biết có nên bỏ anh ta hay không, vì thật sự tôi còn rất thương chồng.
Nhìn đứa con thơ bé bỏng còn quá nhỏ tôi mới bật khóc nức nở, tôi thấy thương con quá, nếu chúng tôi chia tay con tôi sẽ như thế nào, rồi con không có bố sau này lớn lên liệu có trách bố mẹ không, có bị bạn bè trêu chọc không… Hàng loạt câu hỏi đặt ra trong đầu tôi mà tôi không thể trả lời được… Tôi thấy hôn nhân của mình đang đi vào ngõ cụt, tôi cứ miên man trong dòng suy nghĩ, nước mắt cứ chảy ra trong khóe mắt và thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy, nhưng tôi thật sự không biết những gì đang diễn ra được về chồng là thật hay chỉ là mơ. Tôi mong rằng đó chỉ là cơn ác mộng, đến lúc mẹ chồng gọi tôi mới sực tỉnh thì ra không phải là mơ mà là thật. Tôi rã rời, cũng không thể khóc trước mặt bố mẹ chồng, lúc ăn cơm cổ họng tôi nghẹn lại vì không nuốt nổi, nhưng vì thương con, tôi phải ăn để có sữa cho con bú, tôi phải bê bát cơm vào buồng ăn để cho nước mắt hoa với cơm mà nuốt.
Tôi cũng không gọi điện nói với chồng những gì mình đã biết, anh ta gọi tôi cũng không nghe máy và anh ta cũng thôi không gọi nữa. Chắc anh ta đang vui vẻ bên ả nhân tình, càng nghĩ tôi càng uất ức và đau đớn nhưng tôi biết làm gì được và cũng không biết phải làm thế nào…
Bị đuổi về khi đi chăm chồng ốm
Sau vài ngày suy nghĩ, cùng lời khuyên của gia đình, tôi đã quyết định nói với bố mẹ chồng tất cả. Bố mẹ chồng tôi biết cũng rất bất ngờ, nhưng bố mẹ chồng tôi đã an ủi, bảo tôi cứ yên tâm và sẽ giải quyết để chồng tôi về với vợ con. Sau đó Bố chồng tôi sắp xếp cho tôi, con trai, bố chồng tôi cùng ra viện để thăm anh, cũng là để ở cạnh anh khi anh mổ, để gắn kết vợ chồng.
Ra đến bệnh viện, thấy vợ thực sự của mình anh ta không nói gì cả, chỉ bế con, anh ta vẫn còn rất thương con. Sau khi đưa tôi ra, nói chuyện với chồng tôi, bố tôi bắt xe về quê còn để tôi ở lại chăm chồng. Đây là thời gian thích hợp để tôi hỏi rõ ràng với chồng mọi chuyện và xem thái độ của chồng thế nào, trong đầu tôi nghĩ hẳn anh ta sẽ rất ăn năn, xin lỗi vợ khi ấy tôi sẽ suy nghĩ đến chuyện tha thứ cho chồng hay không.
Thế nhưng mọi chuyện không như suy nghĩ của mình, tôi đã nói chuyện với chồng, tôi hỏi xem giờ anh ta muốn như thế nào, muốn quay về hay ra đi, rồi tại sao anh ta lại như vậy, anh ta có còn yêu tôi không… Nhưng anh ta im lặng và không nói gì chỉ nói tùy em lựa chọn, nếu em muốn ly hôn về làm đơn anh ký, con em muôi giờ em hãy về đi, đừng ở đây làm gì, cũng không cần chăm tôi. Nghe câu trả lời của chồng tôi thật sự uất ức, tôi đã òa khóc muốn bỏ về luôn.
Nhưng tôi phải làm sao, chẳng lẽ để anh ta ở đây một mình không có ai chăm, dù rất đau đớn, nhưng tôi phải kìm nén để cho anh ta dưỡng bệnh xong rồi tính. Suốt những ngày ở viện tôi và chồng không nói gì với nhau, tôi lủi thủi chăm chồng, anh ta thì nhiều lần đuổi tôi về. Có lần ức quá tôi đã óa khóc giữa bệnh viện, những người xung quanh xúm lại an ủi tôi, họ thấy vậy ức thay tôi, chửi luôn chồng tôi là kẻ phụ bạc… vì họ đều đã biết chồng tôi ngoại tình.
Sau khi chồng mổ không chịu đựng được nữa, tôi nhờ người nhà của chồng lên thay, tôi lấy cớ con ốm để về quê. Con tôi cũng ốm thật, sau nhiều ngày đi xa, lạ nước lạ cái nên ốm, sốt. Ôm con về, lòng tôi thắt lại, nhìn đứa con bé bỏng tôi thương con vô cùng, trên xe về ngoài trời mưa tầm tã…
Còn nữa…

No comments:
Post a Comment