22 November 2016

Khi hôn nhân không còn hạnh phúc người thứ 3 có gì sai?

Cuộc sống hôn nhân của anh ấy không hạnh phúc, vợ chồng bất hòa vì vậy anh ấy đã tìm đến tôi làm chỗ dựa và chúng tôi rất hợp nhau.

Hôn nhân bất hòa


Tôi là Liu Ly 25 tuổi, chưa có gia đình nhưng có người yêu đã có gia đình. Tôi không biện minh cho việc mình là kẻ thứ 3 chen ngang vào cuộc sống gia đình anh, mặc người đời chê bai, tôi chỉ nói lên những tâm sự từ đáy lòng mình để mọi người có thể hiểu về người thứ 3 và có cái nhìn phù hợp trong từng hoàn cảnh.

Sơn là người tôi yêu, anh đã có vợ và 1 con gái. Sơn đang là một kỹ sư điện, công việc khá ổn định, lương cao. Vợ anh là Huyền, chị cũng là kiểm toán của một công ty lớn không thua kém chồng. Thế nhưng giữa họ cái gọi là tình yêu khá “xa xỉ” bởi hai người có tình cách khác nhau vì vậy thường xuyên xảy ra cãi vã, nhưng vì con họ tự ngầm hiểu với nhau không thể chấm dứt cuộc hôn nhân ấy.


Trước kia 2 người yêu và lấy nhau bởi sự mai mối của bạn bè, khi ấy, cả hai người đều đã đến tuổi có thể lập gia đình, vì vậy khi gặp nhau có chút hợp ban đầu thì họ đã chấp nhận đến với nhau. Họ yêu nhau 6 tháng thì đám cưới. Nhưng sau hôn nhân khi về sống với nhau thì mọi chuyện mới vỡ nhẽ.

Bài viết bạn quan tâm:


Sơn luôn thích có một người vợ gọn gàng, chú trọng gia đình, hiểu chồng. Thế nhưng những cái anh nhận lại hoàn toàn ngược lại. Vợ anh chỉ chú trọng công việc là chính, hằng ngày việc đón con chủ yếu đều do anh đảm nhiệm. Trong nhà, nếu anh không dọn dẹp thì nhà anh luôn là bãi chiến trường bởi vợ anh ít khi để ý đến nhà cửa. Vợ anh khá cá tính và cao ngạo vì vậy hãy anh nói gì không vừa ý đều bị vợ đốp chát vì vậy hai người luôn kết thúc cuộc nói chuyện bằng những trận cãi vã hoặc anh không thèm nói và bỏ ra ngoài.

Anh vốn là đàn ông, thi thoảng cũng phải giao du nhậu nhẹt cùng bạn bè, thế nhưng mỗi lần anh đi nhậu thì gọi diện cả trăm cuộc để giục anh về. Mỗi khi về nhà anh lại bị vợ chửi không thương tiếc… Cứ như vậy khiến anh đã chán ngán cuộc sống hôn nhân nhưng vẫn cố chịu đựng để con cái được hạnh phúc.

Tình yêu không có lỗi?


Thế rồi anh đã gặp tôi. Tôi có lẽ trái ngược lại hoàn toàn với vợ anh, tôi hội tụ tất cả những đặc tính mà anh cần ở người phụ nữ chính vì vậy anh đã yêu tôi say đắm thậm chí muốn ly hôn vợ để đến với tôi, nhưng tôi đã không cho phép điều ấy xảy ra.

Tôi và anh gặp nhau khá tình cờ khi tôi vào công ty anh làm việc. Trước khi vào làm chung với anh tôi đi làm cũng gần đến công ty thì xe bị hư phải dắt bộ. Biết bao người đi qua đều ngoảnh mặt đi, nhưng anh khi thấy tôi dắt xe mệt nhọc đã dừng lại và sửa xe giùm tôi bởi đó là chuyên ngành của anh nhưng không phải ai cũng lo chuyện bao đồng như anh. Sau khi sửa xong chúng tôi chào nhau cũng không xin số của nhau.

Khi tôi đến công ty làm việc thì thật bất ngờ khi chúng tôi làm chung trong một công ty. Để cảm ơn anh cũng là cách mà tôi đối xử với mọi người, tôi luôn giúp anh mọi việc khi anh cần. Có những hôm anh ốm, sốt nhưng vẫn đi làm và không thuốc men gì, thấy vậy tôi liền ra ngoài mua thuốc cho anh luôn. Khi ấy tôi cũng không biết anh đã có vợ. Anh không quan tâm tôi nhiều nhưng chỉ cần để ý những chuyện nhỏ nhặt tôi biết anh rất mến tôi nhưng không dám thổ lộ.

Và rồi anh cũng đã thừa nhận tình cảm của mình với tôi đồng thời anh cũng cho tôi biết anh đã có vợ. Khi biết anh có vợ tôi cũng rất buồn và không chấp nhận tình cảm của anh nhưng tôi và anh thống nhất sẽ coi nhau như anh em quan tâm đến nhau và anh tâm sự với tôi mọi thứ kể cả cuộc sống gia đình. Thế nhưng tình cảm là thứ không thể điều khiển, chúng tôi tiếp xúc với nhau và đã yêu nhau lúc nào không hay. Nhiều lần tôi khuyên anh nên rời xa tôi để chăm lo cho gia đình nhỏ của mình. Anh cũng đồng ý thế nhưng việc rời xa tôi là không thể bởi tình yêu chúng tôi dành cho nhau là chân thành.

Tôi nghĩ, tình yêu dù là bất cứ loại tình cảm gì đều không có lỗi, dù việc tôi chấp nhận đón nhận tình cảm của anh là sai trái. Nhưng nếu cuộc sống của anh không có lối thoát, vì trách nhiệm thì tại sao anh lại không thể có một tình yêu thực thụ khác và người thứ 3 thì có gì sai?

No comments:

Post a Comment