Dù tôi đã hết lòng yêu thương mẹ chồng, chiều chuộng mẹ chồng nhưng vẫn không được bà hài lòng. Tôi không biết phải làm thế nào mới trọn vẹn?
Chiều mẹ chồng hết lòng vẫn bị chê
Tôi là Nhật Mai, ở Hòa Bình, tôi tự thấy rằng tôi đã hết lòng với mẹ chồng, chiều chuộng yêu thương mẹ chồng, làm đủ mọi các để mẹ chồng được vui thế nhưng mẹ mình thế mà vấn không làm mẹ chồng hài lòng, bị chê bai và nói xấu…
Tôi lấy chồng đã được 3 năm, sau hôn nhân tôi về làm dâu và ở với mẹ chồng. Trong gia đình, chồng tôi là con út trong nhà, mẹ chồng tôi cũng đã lớn tuổi. Mẹ chồng tôi rất khó tính, không thể ở được với các anh trong gia đình.
Chồng tôi tuy là út nhưng rất yêu thương mẹ, nên mẹ nhất nhất chỉ ở với chồng tôi. Trước khi chưa lấy chồng tôi nghĩ rất đơn giản, chỉ cần mình yêu thương mẹ chồng hẳn sẽ dành được tình cảm của bà, thể nhưng cuộc sống vốn dĩ không như tôi nghĩ.
Sau hôn nhân, về nhà chồng, tôi đều làm hết mọi việc trong nhà, từ nấu cơm, giặt quần áo, đi chợ, quét tước nhà cửa. Thế nhưng tôi vẫn không được mẹ chồng hai lòng.
Hằng ngày tôi nấu cơm đều bị mẹ chồng chê dù tôi đã nấu theo ý mẹ chồng. Mẹ chồng tôi thích ăn ra mềm, nên tôi nấu nhừ hơn một chút thì bị chê là không ngọt, cứng hơn chút thì mẹ chồng lại bảo không nhai được.
Biết mẹ chồng ít được đi đây đó ở nhà buồn, tôi đưa mẹ chồng đi siêu thị chơi, lúc về tôi đưa mẹ chồng vào ăn cơm ở lotte, mẹ chồng tôi nhất quyết không ăn, bởi bà cho rằng đi ăn ở ngoài là ăn quà.
Bài viết bạn quan tâm:
- Bí quyết nâng ngực chảy xệ nội soi
- Căng da mặt tối thiểu, trẻ lại tuổi đôi mươi
Thấy mẹ chồng không có nhiều quần áo, tôi mua quần áo theo kiểu của người già cho mẹ chồng mặc về bà cũng không mặc mà đem cho người khác.
Không làm gì cũng bị chê bai
Thời kỳ tôi ở nhà sinh đẻ, do tôi sinh con nên người sồ sề ra không mặc được những bộ quần áo eo ót. Thấy vậy mẹ chồng tôi suốt ngày chửi khéo tôi nào là ăn mặc xấu xí, luộm thuộm không đẹp vừa vặn như người A, người B.
Trong nhà do mới sinh vết mổ còn đau không đi được nhẹ nhàng, phải lê từng bước. Mẹ chồng nằm trong nhà nghe tiếng chân của tôi thì liền quát ra rằng “đi ình ịch như trâu”. Rồi cửa trong nhà kêu kẽo kẹt khi đóng ra đóng vào, thường ngày ai đóng mở cũng bị kêu như thế, nhưng đến khi tôi đóng cửa có tiếng kêu thì bị mẹ chồng quát là “làm gì cũng sầm sầm”.
Con tôi còn bé, do mới sinh nên bé còn chưa quen với môi trường bên ngoài thường xuyên quấy khóc, nhất là về đêm. Mẹ chồng tôi, mỗi khi cháu khóc cũng không vào bế giúp cháu, nằm phòng bên cạnh chỉ trích tôi là không biết chăm con, để con khóc.
Tức nước vỡ bờ
Dù đã hết lòng với mẹ chồng nhưng vẫn không nhận được sự cảm thông và chia sẻ. Thông thương mẹ chồng nói gì tôi cũng cắn răng chịu đựng và im lặng. Thế nhưng có lẽ càng im lặng thì mẹ chồng tôi càng quá đà là làm tới.
Sau nhiều lần như thế tôi quyết định không nhường nhịn nữa. Tôi không nấu những món ăn mà mẹ chồng tôi thích nữa, khi nấu tôi chỉ nấu món nào mà tôi ăn được. Dù mẹ chồng có chê thì tôi cũng mặc, bởi trước kia tôi nấu theo ý bà vẫn bị chê.
Tôi cũng không đưa mẹ chồng đi bất cứ đâu nữa, bà muốn đi đâu thì để chồng tôi đi. Trước kia khi mẹ chồng chê bai tôi đều im lặng giờ đây, nếu mẹ chồng tôi chê bai quá mức thì tôi đều trả trê lại “nếu mẹ không thích thì cứ việc lấy vợ khác cho chồng con” thế là mẹ tôi im lặng.
Dù tôi biết rằng cãi lại mẹ chồng là không đúng với phận làm dâu, nhưng tôi cũng không hiểu tại sao mẹ chồng lại không thể coi mình như con, không thể yêu thương con dâu mà cứ nhất nhất phải ép con dâu đến bước đường cùng.

No comments:
Post a Comment