18 November 2016

Số phận chúng tôi không thuộc về nhau

Dù còn yêu nhau nhưng chúng tôi không thể ở bên nhau, mỗi người bước theo 1 hướng riêng thành 2 đường thẳng song song và xa nhau mãi mãi…

Có duyên mà không có phận


Tôi là Xuân Nhi ở Quảng Bình, tôi và Lâm chia tay nhau đã 2 năm rồi, sau khi chia tay tôi về quê làm, còn Lâm về Vũng Tàu. Đến bây giờ tôi vẫn chưa thể quên được Lâm để yêu ai, nhưng giữa chúng tôi cũng không thể đến được với nhau nữa…

Cách đây 5 năm, tôi và Lâm đã gặp nhau trên 1 chuyến xe từ Vũng Tàu lên TP. Hồ Chí Minh. Khi ấy tôi đang trên đường từ nhà họ hàng về trường. Còn anh từ nhà ra lạnh thành phố học sau kỳ nghỉ lễ 2/9. Khi ấy tôi là sinh viên năm 2 còn anh là sinh viên năm 4.

Tình cờ trên chuyến xe ấy chúng tôi đã ngồi cạnh nhau, lúc đầu tôi say xe mệt nên bịt khẩu trang lăn ra ngủ, có lúc còn dựa cả vai anh ngủ mà không hề hay biết. Anh thấy tôi như vậy nên cứ để cho tôi dựa mà không nói gì. Gần đến nơi tôi mới tỉnh đậy thấy đang dựa vào người lạ ngủ giật mình ngồi thẳng dậy. Khi ấy anh quay sang nhìn tôi cười và trêu chọc khiến tôi đỏ bừng mặt qua đi chỗ khác.


Lúc xuống xe, tôi và anh lại cùng xuống Làng Đại Học ở Thủ Đức bởi đây là nơi có rất nhiều trường nên việc anh xuống cùng tôi cũng không thấy có gì lạ. Xuống xe thấy tôi mệt lại xách đồ lỉnh kỉnh nên anh liền bảo để anh xách giùm, vì mệt nên tôi đã đồng ý.

Chúng tôi gặp nhau trong hoàn cảnh rất đặc biệt như thế, sau lần đó anh cũng xin số điện thoại tôi để nhắn tin. Chúng tôi có rất nhiều điểm trùng hợp, khi ấy tôi ở trong ký túc xá còn anh ở trọ ngay phía ngoài ký túc xá, tôi thì ngày nào cũng đi bộ đi học, còn anh thì đi xe đạp. Trường của anh học cũng gần trường của tôi (Các trường trong Làng đại học thường ở gần nhau, còn khu sinh viên ở và ký túc xá gần nhau). Vì vậy mỗi ngày anh đều cho tôi ngồi nhờ xe đi học.

Dần dần tôi và anh trở nên thân thiết hơn, chúng tôi nói chuyện cười đùa với nhau rất thoải mái, những hôm rảnh anh lại vào ký túc xá rủ tôi và bạn bè cùng phòng đi uống nước. Sáng ra chúng tôi cùng đậy tập thể dục, anh thì trước đó ngày nào cũng chạy bộ, còn tôi rất lười, nhưng anh đã động viên tôi tập luyện cho khỏe. Sáng nào anh cũng gọi điện để tôi dậy chạy tập thể dục nhờ vậy mà khi thi thể dục chạy trong trường tôi được điểm cao nhất lớp bởi sức chạy bền vì vậy tôi đã báo ngay với anh mời anh đi ăn vì thành quả nho nhỏ. Tuy nói là mời anh nhưng anh không cho tôi trả tiền, cứ thế hãy có gì vui tôi và anh cũng đều chia sẻ với nhau có lẽ cứ như vậy chúng tôi đã có cảm tình với nhau lúc nào không hay.

Bài viết bạn quan tâm:

Thế rồi một ngày cuối tuần, khi tôi đang ở ngủ phòng ký túc xá, anh đã ôm một con gấu bông to, một bó hoa, anh không gọi điện cho tôi như mọi khi, mà chỉ đứng ở dưới gọi với lên tầng 3 phòng tôi ở, anh gọi to tên tôi, khi vừa ra lan can thấy anh, anh vừa đánh đàn vừa hát bài “Hãy về đây bên anh” khiến tôi rất xấu hổ cảm động, nhiều bạn bè trong ký túc xá vỗ tay cổ vũ nhiệt tình.

Chúng tôi cũng yêu nhau từ ấy, chúng tôi có một tình yêu rất đẹp anh rất quan tâm đến tôi, chúng tôi thường tranh luận với nhau nhưng hiếm khi cãi nhau. Anh thường đưa tôi đi dạo ở bờ hồ nơi các đôi tình nhân thường tới hay cứ có quán cà phê nào đẹp chúng tôi cũng đều khám phá. Có khi chúng tôi xách máy đến một quán cà phê quen thuộc lê la cả buổi.

Tình yêu của chúng tôi nhẹ nhàng nhưng rất, nhiều kỷ niệm. Thế rồi sau 3 năm yêu nhau chúng tôi cũng ra trường. Khi yêu đúng là tôi không nghĩ đến tương lai, tôi cũng chỉ nghĩ “chỉ yêu là yêu thế thôi” bởi tôi đã được bố mẹ rải đường tương lai trước. Tôi đã được bố mẹ chỉ định ra trường sẽ về làm ở sở. Còn anh ra trường cũng đã được bố mẹ định hướng làm một công việc ổn định ở Vũng Tàu. Anh có đề nghị tôi về Vũng Tàu cùng anh lập nghiệp và đến với nhau.

Đó là điều không thể, bởi bố mẹ tôi không cho phép, gia đình tôi lại rất gia giáo và nguyên tắc, con cái không được lấy chồng xa hay xa gia đình. Tôi không thể vì anh mà cãi lại bố mẹ thế là chúng tôi mỗi người chọn một con đường. Dù yêu anh rất nhiều nhưng tôi phải lựa chọn một trong hai, và tôi đã buộc phải lựa chọn gia đình. Tôi đã rất đau khổ khi phải xa anh, anh cũng vậy nhưng anh không thể theo tôi về Vũng Tau cũng như anh không thể về Quảng Bình cùng tôi.

Vậy là chúng tôi phải xa nhau mãi mãi, tưởng rằng rồi thời gian trôi qua tôi sẽ quên được anh, nhưng đến giờ nhiều lúc tôi vẫn nhớ đến anh. Tôi cũng đã thử tìm hiểu một vài người nhưng đều không hợp. Còn anh thông qua bạn bè anh tôi biết anh cũng vẫn chưa có người yêu bởi vẫn con tình cảm với tôi. Tiếc rằng tôi và anh tuy có duyên với nhau, nhưng không có phận vì vậy chúng tôi không thể thuộc về nhau…

No comments:

Post a Comment